cô vợ lén có thai của tổng giám đốc

Danh sách chương Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo Chương 1: Bữa Tiệc Hỗn Loạn 1 Đại dương bát ngát bao la, sóng biển rì rào khẽ đung đưa. Suy nghĩ của Bill Lang (Giám đốc điều hành tổ chức Bill Lang International) về việc xây dựng thương hiệu cá nhân rất gần với cách thức xây dựng thương hiệu cá nhân đích thực của tôi, đó là: Xây dựng thương hiệu cá nhân là hình ảnh bạn tỏa sáng trong tất cả những Cô Vợ lén có thai của tổng giám đốc bá đạo của tác giả Mẫn Nghê. Cô thuận buồm xuôi gió khi rút trúng chuyến du ngoạn một ngày trên du thuyền xa hoa, thuận buồm xuôi gió khi tham gia lễ cầu hôn của Đơn Triết Hạo – người nam nhi giàu tài nguyên nhất toàn cầu. Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo - Chương 247: Con gái thật biết giả bộ “Cụ tổng, đã tìm được bà ấy.” “Được, tôi lập tức qua đó.” Cụ Duệ Tường cúp điện thoại. Khi anh đi tới nơi mà thám tử tư nói, lông mày nhăn lại thật sâu, nhìn ngôi nhà tranh với bốn bức Audio Truyện “Cô Vợ Có Thai Của Tổng Giám Đốc” Của Tác Giả Thiên Thảo Được Sưu Tầm Bởi AudioBox. Nghe Đọc Truyện miễn phí … Frau Will Sich Nicht Mehr Treffen. Cùng đọc truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo của tác giả Mẫn Nghê tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo là một tác phẩm ngôn tình. Hai người gặp nhau trong một chuyến du lịch biển, anh là một tổng giám đốc giàu có, yêu thật đó cô trở thành bạn gái của anh, được anh chiều chuộng, không có gì là không làm có vẻ sự thành công trong tình yêu không bao giờ là một con đường thẳng khi mà họ phải trải qua biết bao nhiêu thử thách chông gai như người yêu cũ của vị giám đốc ấy xuất hiện , bị ám sát... đó sẽ là những điều đáng nhớ nhất trên hành trình dẫn đến một tình yêu hoàn hảo. Cô Vợ lén có thai của tổng giám đốc bá đạo của tác giả Mẫn Nghê. Cô may mắn khi rút trúng chuyến du lịch một ngày trên du thuyền xa hoa, may mắn khi tham dự lễ cầu hôn của Đơn Triết Hạo – người đàn ông giàu có nhất thế giới. Đi nhầm phòng, và trở thành món ăn của anh! Nếu lần đầu tiên tính là sai lầm thì lần thứ hai phải xem là cái gì? Từ từ bị anh dụ dỗ và ép buộc trở thành người phụ nữ của anh, cùng anh đấu võ mồm, cùng anh ngủ, cùng anh hôn môi. . . . . . Trở thành bạn gái của anh, còn cái gì mà không làm được! Gặp phải sát thủ, bị rơi xuống vách núi đá. . . . . . Gặp đủ loại khó khăn, thử thách tình yêu của hai người, giúp cho họ hiểu được lòng đối phương. Bạn gái cũ của Đơn Triết Hạo xuất hiện, đưa tới một trận gió lớn, Đơn Triết Hạo cố gắng giữ chân người con gái anh yêu nhưng còn lại gì khi mọi chuyện đã kết thúc? Đại dương bát ngát bao la, sóng biển rì rào.. Một chiếc du thuyền to lớn bồng bềnh trên sóng nước, vững vàng rẽ sóng đi về phía trước, tiếng sóng nước không ngừng vỗ ầm ầm bên boong tàugiống như một đứa bé bướng bỉnh. Trên chiếc du thuyền xa hoa đang chuẩn bị tiến hành một buổi tiệc cầu hôn. Trong đại sảnh tráng lệ, hàng trăm ánh đèn sáng lấp lánh, một sự kết hợp tuyệt vời giữa phong cách trang trí Châu Âu và những bản nhạc cổ điển. Không khí cực kỳ lãng mạn, vui vẻ. Mọi người đến đây đều mặc những bộ trang phục lộng lẫy, sang trọng. Phụ nữ mặc những bộ váy dạ hội đẹp nhất của mình, còn đàn ông cũng khoác lên mình những bộ âu phục cao cấp. Cả du thuyền say sưa trong điệu nhạc khúc hát, hương thơm lan tràn thổi khắp biển rộng. Trên cầu thang có một bóng người cao lớn và uy dũng đưa ánh mắt đầy lo lắng nhìn một lượt tất cả khách mời. Đây chính là người có thể khiến cho tất cả các cô gái phải ngả nghiêng. Từ hai bàn tay trắng chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, đã đưa Tập đoàn của mình đứng vào hàng ngũ những tập đoàn mạnh nhất thế giới, người trong giới thương gia gọi anh là Hắc Mã. Tập đoàn của anh đều có mặt ở hầu hết ngành hàng từ sản xuấtrượu, đến dược phẩm, dầu khí. . . . . . tất cả đều cóvị thế dẫn đầu. Chính anh sẽlà người tiến hành buổi tiệc cầu hôn lãng mạn ngày hôm nay. Gương mặt Đơn Triết Hạo cố nén tức giận, đôi môi hấp dẫn như điêu khắc nở nụ cười lạnh lùng, hai mắt bắn ra khí lạnh bức người. Đây không phải là vẻ mặt của một người chuẩn bị cầu hôn nên có. "Không cần đánh nữa, anh sẽ bị em đánh chết." Cụ Duệ Tường mở mảnh vải trắng, ánh mắt dịu dàng nhìn Vương Thiến điểm Cụ Duệ Tường giả chết đã nghe Vương Thiến Như thổ lộ mọi tâm tư trong lòng cũng biết Vương Thiến Như không quên mình, trong lòng tự nhiên rất vui .Vương Thiến Như đang đau lòng khóc lóc, nước mắt nhạt nhòa khắp gương mặt, kinh ngạc nhìn Cụ Duệ Tường rồi quay sang nhìn những người bên cạnh, thấy bọn họ không nhịn cười, mới bừng tỉnh hiểu ra bọn họ đang đùa là quá đáng, loại chuyện xui xẻo như vậy mà mang ra đùa giỡn, cũng quá không có đạo Thiến Như nổi giận đùng đùng đẩy Cụ Duệ Tường ra rồi xoay người muốn ra khỏi phòng bệnh quỉ quái nàyCụ Duệ Tường nhìn thấy Vương Thiến Như muốn rời khỏi, lo lắng túm được tay của cô kéo cô áp chặt tới trong lồng ngực mình, "Anh đều nghe hết những lời trong lòng của em."Mọi người xem thấy bọn họ có lời muốn nói, cũng biết ý lui ra ngoài , trong mắt có chút ghen tỵ với Vương Thiến Như."Buông tay!""Vương Thiến Như, em không cần trốn tránh, anh hiểu rõ em rất yêu anh và vĩnh viễn đều không lựa chọn sai, anh cũng yêu em .""Buông tay!" Vương Thiến Như kịch liệt giãy giụa, bị Cụ Duệ Tường nắm rõ tâm tư của mình như vậy khiến cô không thoải Thiến Như cô không cần là thứ đồ để cho đàn ông trói buộc, cũng không cần giống đồ ngốc đợi đàn ông mà không có thế giới riêng của Duệ Tường ôm Vương Thiến Như thật chặt, "Anh biết rõ em sẽ không đến ban công, cho nên chỉ có lựa chọn phương pháp này để cho em biết anh cũng yêu em, chẳng lẽ thì không thể cho anh một cơ hội sao?"Vương Thiến Như toàn thân chấn động, từ trước đến nay chưa từng thấy Cụ Duệ Tường cầu khẩn. Kể cả lúc Giản Nhuỵ Ái vì Đơn Triết Hạo cố ý rời đi cũng không thấy anh ấy cầu xin Giản Nhuỵ anh ấy cơ hội bù đắp, mình thật cho nổi sao?Mình thật có thể đang đánh cuộc một lần sao?Vương Thiến Như lẳng lặng nhìn ánh mắt của Cụ Duệ Tường, cực kỳ lâu mới tìm lại được bình tâm nằm trong ngực Cụ Duệ Tường "Anh biết không em đã chờ đợi những lời này thật nhiều năm, anh là người xấu, Đại Phôi Đản. . . . . .""Dạ dạ, anh là người xấu, là bại hoại, về sau ở cũng sẽ không để em thương tâm, anh sẽ vĩnh viễn đều hầu ở bên cạnh em." Cụ Duệ Tường khép chặt cánh tay, tựa cằm lên đầu Vương Thiến như mình còn xấu hổ không có thổ lộ thì thậtsự sẽ bỏ lỡ người mà mình yêu thích Duệ Tường sẽ không hối hận, ngược lại rất may mắn!"Anh nhất định phải làm bạn với em. Em tìm anh bốn năm, nếu như anh còn muốn chạy trốn thì em vẫn sẽ đi tìm bằng được anh. . . Ưmh. . . . . ."Cụ Duệ Tường dùng đôi môi để ngăn những lời trách cứ của Vương Thiến Như. Đôi môi áp sát vào một khối, không có bất kỳ khe hở, mềm mại đầu lưỡi lẫn nhau khuấy đều, vào giờ phút này linh hồn của bọn họ là ở cùng nhau, thật chặt tương Thiến Như bị hôn trời đất u ám , đôi tay tự nhiên vòng lên cổ Cụ Duệ Tường không có nửa điểm muốn buông ra. Đã nhiều năm như vậy, rốt cuộc đã được như ý nguyện là đuổi kịp mình bạch mã hoàng tử, mặc dù rất thua thiệt, nhưng lại sẽ không hối Thiến Như học hôn trả, hai người đầu lưỡi đại chiến, cho đến đối phương sắp không có hô hấp, mới thả mở đối phương ra .Cụ Duệ Tường dịu dàng nhìn Vương Thiến Như "anh yêu em, thật rất thích em. . . . . ." rồi lại cúi đầu nhìn gương mặt của nàng, hôn lên khắp mặt Vương Thiến Như rồi ra sức gặm cái cổ trắng hít thở lần lượt thay đổi , Vương Thiến Như leo lên cổ của hắn, không để cho mình thiếu oxy mà ngã Duệ Tường đẩy cô nằm trên giường, mê mải tận hưởng mùi vị của riêng Vương Thiến họ quấn lấy nhau, trong lòng yêu để cho bọn họ thân thể trùng hợp, bây giờ trong lòng chỉ có lẫn Thiến Như rúc vào trong ngực Cụ Duệ Tường, cười hưng phấn "Tổng giám đốc. . . . . .""Gọi anh là Duệ Tường!" Cụ Duệ Tường khẽ cau mày ra lệnh."Ai đã bắt em phải gọi anh là tổng giám đốc nhỉ?" Vương Thiến Như không quên nhạo báng."Anh đã nói cái gì hay sao?" Cụ Duệ Tường ngẩng đầu nhìn lại Vương Thiến Như đang nhìn chằm chằm mình, mỉm cười, bàn tay không ngừng vuốt ve da thịt cô. Từ trước đến giờ cũng không biết da dẻ Vương Thiến Như lại mềm mại như vậy, thật là vô cùng thoải mái."Không nên đụng em, nhột quá a!" Vương Thiến Như bị Cụ Duệ Tường trêu chọc cười ha ha, bởi vì thật sự là quá Duệ Tường vuốt ve thân thể Vương Thiến Như mò lên trên đôi bánh bao trắng trẻo, cái bánh bao kia ở trong tay biến thành ngàn vạn hình dáng."Buông ra, thật là đau a!"" Em nói có còn dám nhạo báng anh nữa không?." Cụ Duệ Tường đe Thiến Như biết Cụ Duệ Tường căn bản là ác ma, vội nói xin lỗi "Không dám, không dám. . . . . .""Vậy chúng ta tiếp tục" Cụ Duệ Tường cúi người đè ở trên người Vương Thiến Như."Cái gì?" Vương Thiến Như ngăn cản Cụ Duệ Tường, mới vừa rồi mơ mơ màng màng mới có thể bị ăn đậu hũ, hiện tại không cần, "Không nên nháo, nơi này là bệnh viện.""Không sao, đây là phòng bệnh cao cấp nhất căn bản cũng sẽ không có người qua lại, hơn nữa Đan Đan lúc đi đã khóa cửa cho nên chúng ta làm chuyện gì, cũng sẽ không bị người khác biết"Cụ Duệ Tường còn bổ túc một câu nói, "Chúng ta đã lâu cũng không có quan hệ."Nghe Cụ Duệ Tường nói, khiến Vương Thiến Như đỏ mặt xấu hổ không chịu nổi, trong lòng hung hăng mắng Khiết Đan Đan, là người bán em cầu vinh."Không sợ thì không sợ" Vương Thiến Như đỏ mặt, đáp lại động tác của Cụ Duệ ra không chỉ đàn ông thích nói chuyện trên giường, Vương Thiến Như cũng phát hiện mình rất ưa thích chuyện trên giường, cảm giác rất thoải chẳng lẽ chính là kỹ thuật của Cụ Duệ Tường phục vụ rất được phải không?"A!" Vương Thiến Như không chịu được Cụ Duệ Tường đang vô cùng hưng phấn đòi hỏi liên tục trên thân thể "Duệ Tường, sắp kết thúc được chưa, em mệt lắm rồi."Vương Thiến Như đã sắp muốn thở không nổi, cũng không biết chuyện này còn kéo dài bao lâu."Thật là không biết đang có may mắn, người đàn ông của em làm được kéo dài mà còn không hiểu để quý trọng, những người phụ nữ khác muốn như thế cũng không có nên em nên cảm thấy may mắn." Cụ Duệ Tường không cảm thấy xấu hổ mà nói Thiến Như mặt đỏ bừng, không muốn nói gì thêm nữa với Cụ Duệ Tường chỉ liều mạng hít không biết bọn họ làm bao lâu, cho đến Vương Thiến Như chống đỡ không nổi, mí mắt nặng vô cùng ngủ thiếp đi mà trên mặt vẫn là nụ lại phòng làm Thiến Như đỏ bừng mặt đi theo Cụ Duệ Tường vào phòng làm việc, có thể cảm nhận được ánh mắt hiếu kỳ của mọi Thiến Như ngượng ngùng cúi thấp đầu, ở chung một chỗ cùng Cụ Duệ Tường muốn khiêm tốn cũng không được .Mọi người trong phòng làm việc nhìn thấy hai người tay trong tay vào đến, cũng biết quan hệ của bọn họ thay nhiều cô gái chỉ có thể ẩn núp khóc thút thít, bởi vì gia cảnh nhà các cô không giàu có như nhà Vương Thiến Như lại không có được sự quan tâm của Tổng giám Duệ Tường đã nhờ nhân viên trong tập đoàn giúp một tay mới đạt được tình yêu của Vương Thiến Như quay về bên cạnh nên thấy không có gì phải giấu giếm họ, cũng có thể không chút kiêng kỵ thể hiện tình cảm của hai người đang yêu."Buổi tối, chờ anh cùng ăn cơm!" Cụ Duệ Tường kéo Vương Thiến Như lại gần rồi hôn nhẹ lên Duệ Tường thật không muốn thả Vương Thiến Như ra nhưng công việc của anh cần giải quyết vô cùng nhiều nên phải miễn cưỡng buông cô ra, dù thế nào đi nữa thời gian còn dài, những lúc có thời gian rảnh rỗi là có thể thoải mái nếm mùi vị Vương Thiến Như vĩnh viễn đều không chán chỉ ham muốn nhiều Thiến Như lớn lên ở Mĩ nên cũng rất cởi mở không ngại ngùng nhón chân hôn nhẹ lên mặt Cụ Duệ Tường "Vâng! Buổi tối em muốn ăn bữa tiệc lớn"Cụ Duệ Tường cưng chiềuu vuốt đầu Vương Thiến Như trên mặt là nụ cười mà mọi người chưa từng được nhìn thấy "Tốt!" Truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo là một tác phẩm ngôn tình đáng được xem nhất khi bạn là một con người yêu thích sự lãng mạn. Bọn họ đã gặp được nhau trên một cuộc hành trình du lịch tại biển, cô rất may mắn khi mà người đàn ông của mình là một tổng giám đốc giàu có cùng với bản tính yêu thật từ bị anh dụ dỗ và ép buộc, cô trở thành người phụ nữ của anh, cùng anh đấu võ mồm, cùng anh ngủ, cùng anh hôn môi...Trở thành bạn gái của anh, có cái gì mà làm không được!Nhưng có vẻ sự thành công trong tình yêu không bao giờ là một con đường thẳng khi mà họ phải trải qua biết bao nhiêu thử thách chông gai như người yêu cũ của vị giám đốc ấy xuất hiện , bị ám sát... đó sẽ là những điều đáng nhớ nhất trên hành trình dẫn đến một tình yêu hoàn hảo. "Hạo, anh có chuyện gì, trực tiếp nói với em đi, em cảm thấy không thoải mái." Giản Nhụy Ái hỏi mới không thích họ đánh golf lung tung như thế này, trời sanh bản tánh cô đã không thích vận động, gọi cô đi vận động, còn thảm hơn so với bắt cô đứng làm cái bình chim hạc."Tiểu Nhụy, đánh Gôn vào lỗ nhỏ, em không muốn sao? Thử nhìn một chút ." Đơn Triết Hạo dừng lại, trong lòng anh nổi lên trận cuồng phong nhưng chỉ chôn giấu trong lòng không nói Nhụy Ái vô tội mở mắt thật to, cô không hiểu tại sao Đơn Triết Hạo lại ép cô đi đánh golf, từ khi Đơn Triết Hạo trở về, dường như anh có rất nhiều thay mắt vô tội kia, anh thật chẳng có cách nào nói ra khỏi miệng, cảm giác cơ ngực nóng bức và khó lẽ, đối với bản thân, Đơn Triết Hạo cũng cảm thấy khinh bỉ, đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Đan thị, lại làm sự tình dài dòng và dây dưa, không chút dứt khoát nào."Được rồi." Giản Nhụy Ái thức thời im chơi không chán, đối với Đánh golf càng lúc càng có hứng thú, ánh mắt liều mạng nhìn chằm chằm vào quả cầu trắng, cầm gậy vung lực, một đường đánh mạnh, quả cầu trắng lại không bay Nhụy Ái không thể tin được, dụi dụi con Triết Hạo ôm bụng cười lăn lộn, chưa gặp qua cô gái nào đần như thế, chưa cô gái nào mặt ngốc như cô gái nhà anh, vừa cười ha hả vừa dùng ngón trỏ chỉ vào Giản Nhụy Ái "Ha ha. . . . . . Cô gái ngốc, thật là chỉ to ngực không dài đầu."Giản Nhụy Ái cảm giác người chung quanh đang đưa mắt nhìn mình, tức giận trợn trừng mắt nhìn người đàn ông mấy ngày qua không thấy, vừa thấy mặt đã cười nhạo cô, quệt mồm, khoanh tay, ôm ngực nhìn chằm chằm vào anh, không muốn nói chuyện."Được rồi, cô gái ngốc, anh dạy cho em là được." Đơn Triết Hạo ôm lấy cô, đem cằm tựa vào vai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ Nhụy Ái cảm giác cổ ngứa ngáy, sau lưng không khỏi cứng lần chia lìa kia thì đây là lần đầu tiên hai người chung đụng, tâm tình cô thấp thỏm, hai mắt chiếu ra ngôi sao ngượng Triết Hạo giật giật chân của cô "Chân đứng hình chữ Nhất, cái mông hơi hướng nhếch lên."Giản Nhụy Ái đỏ mặt, bàn tay Đơn Triết Hạo dính vào trên mông cô, khiến tim cô đập thình chỉ có thể cúi đầu, hô hấp cũng không dám dùng quá tay Đơn Triết Hạo đặt ở mình sau lưng, một tay còn lại đặt trên rốn cô "Lưng phải thẳng, như vậy mới có sức vung gậy."Đại não của Giản Nhụy Ái là một mảnh trống không, cũng chẳng nghe thấy lời nói của Đơn Triết Hạo, cảm giác nhịp tim đang đập dữ dội, tại thời điểm cô cho là chính mình cũng hít thở không thông, Đơn Triết Hạo buông cô ra, cô không nhịn được mà thở nhẹ một khó chịu thì Đơn Triết Hạo càng thêm khó chịu, rời đi lâu như vậy, đã khắc chế để không nhớ đến cô, vì mọi khi nhớ đến cô thân dưới của anh lại thẹn thùng rên tại, dựa vào gần như thế, tự nhiên phản ứng hóa học, dương vật xoạt một cái đã ngẩng cao đầu, giống như núi lửa bộc phát, anh cố dùng lý trí để khắc chế, hẹn cô ra đây thực ra là có mục đêm buông xuống, Giản Nhụy Ái đau lưng, tế bào vận động của phụ nữ chỉ là con số lẻ, lại có thể kiên trì lâu như thế, đã khiến cho người ta không thể tượng tưởng xoay người thấy Đơn Triết Hạo nhìn chằm chằm mình, hôm nay anh có quá nhiều cử chỉ khác thường, có thể nói không phải tốt, không có chuyện nào đơn giản cả, nhất định là có âm mưu gì đó."Hạo, anh có chuyện gì, có thể trực tiếp nói với em, đừng cứ mãi như thế em vô cùng khó chịu." Giản Nhụy Ái nhắc lại lần Triết Hạo nhìn tròng mắt đơn thuần kia, đã sớm suy nghĩ đến thật nhiều lý do, toàn bộ cơ thể như ngừng chuyển động, anh mím môi, rút một ngụm không dám nhìn vào đôi mắt của Giản Nhụy Ái "Tiểu Nhụy, chúng ta. . . . . .""Có phải đối bụng hay không! Chúng ta đi ăn thôi." sắc mặt Giản Nhụy Ái càng lúc càng yếu ớt, cô biết Đơn Triết Hạo muốn nói cái gì, đó là những lời cô không muốn nghe, cũng không nguyện ý tiếp nhận."Giản Nhụy Ái, anh không phải nói ăn cơm, anh. . . . . ." Đơn Triết Hạo không biết mình dùng bao nhiêu dũng khí để nói ra, thấy cô cố nén đau mà mỉm cười, anh chẳng muốn khiến cô thêm tổn thương, nên anh càng thêm quyết như lòng đang đau, nước mắt tràn ngập hốc mắt, ngực càng thêm quặng thắt, anh càng không thể nhịn được Triết Hạo là người cao cao tại thượng, nói chuyện sẽ có lúc cà lăm, do dự như thế này, khiến tâm tình Giản Nhụy Ái càng đau thắt, cô không phải là không hiểu, mà cô lựa chọn không tìm bộ trấn định nói "Cái gì."Cô cảm thấy nói xong câu đó, trong lòng khẽ đau đớn, có lẽ ngay cả cô cũng có cảm giác dạ dày bao quanh mặt, cô biết mình không bỏ được Đơn Triết Hạo, Giản Nhụy Ái liều mạng khắc chế sự sợ hãi trong tim của Triết Hạo mím chặt môi, đau lòng nhìn Giản Nhụy Ái đang cố nén tiếng khóc thầm, anh chỉ có thể thương hại cho Giản Nhụy Ái, đây là lựa chọn duy nhất của anh, thật sự không có biện pháp khác."Tiểu Nhụy, anh. . . . . . Chúng ta chia tay thôi." Nói xong câu đó, anh đã không biết mình phải dùng bao nhiêu sức mắt nhìn vào tròng mắt trợn to vì không tin của Giản Nhụy Ái, đôi mắt vô tội ẩn nhận một tia đau đớn, hung hăng đâm vào nội tâm của anh tạo thành quả đấm, móng tay rót vào lòng bàn tay những đau đớn, nhắc nhở anh chịu đựng, chỉ cần nhịn một lát, tất cả đều sẽ tốt đẹp thôi .Giản Nhụy Ái nhìn thấy một màn trên tivi, thì cô đã nghĩ đến kết cuộc, nhưng không nghĩ đến việc mọi chuyện xảy ra, tâm cô lại đau đớn như thế, đau đến tựa như sắp chết đi liều mạng khắc chế những giọt nước mắt của mình, tục ngữ nói không sai, đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, cô biết Đơn Triết Hạo và Giản Nhụy Ái nguyên bản chỉ là đôi tình nhân, tình cũ phục hồi, cũng là lúc cô rời người ở chung một chỗ, nhất định phải có một người khổ sở, mà hiện tại cô chính là người thừa."Em yên tâm, sau khi sinh đứa bé, anh sẽ nuôi dưỡng, thật xin lỗi." Đơn Triết Hạo lạnh lùng nói xong, lập tức xoay người lại, không dám đối mặt với Giản Nhụy đã cố khắc chế miệng mình, không muốn phải nói ra những lời đả thương đó."Vô sự, anh chẳng có gì có lỗi với em, em vốn chính là kẻ dự bị, đứa bé, không cần anh nuôi dưỡng, em sẽ nuôi dưỡng, anh lựa chọn Lạc Tình Tình, em. . . . . . em chúc phúc cho anh, hôm nay gió thật lớn, thổi mắt cũng làm đau, em sẽ đi trước, anh bảo trọng."Giản Nhụy Ái nhìn bóng lưng cường tráng, cô chẳng hiểu vì sao Đơn Triết Hạo lại xoay người đi như thế, chẳng lẽ anh lựa chọn Lạc Tình Tình, liền không muốn nhìn thấy cô sao?.Những hạt chân trâu lớn lặng lẽ chảy dài, cô dùng sức nhìn lên, xoay người rời đi."Uy. . . . . ." Đơn Triết Hạo muốn nói điều gì, nhưng lại không biết phải nói gì, anh biết mình đã khiến Giản Nhụy Ái tổn thương, nhìn cô biến mất trong đêm tối, thân thể gầy yếu dường như bị đêm đen nhấn khắc chế không cho mình run rẩy, dùng sức hít sâu một hơi, đem nước mắt nuốt vào trong mắt Giản Nhụy Ái chảy ra kịch liệt, cô không biết vì sao mình lại khóc, tại sao trái tim phải lại có cảm giác hít thở không thông, giống như sau một khắc, nhịp tim sẽ dừng Triết Hạo, ba chữ giống như có ma lực thể thể xua đi, tế bào toàn thân tựa như bị trăn ngàn con kiến đốt mê man đi về phía trước, tay không có cảm giác vuốt ve đứa bé trong bụng, đây là con của cô và Đơn Triết Hạo, bao nhiêu đêm, Đơn Triết Hạo đỡ bụng cô, bản thân cùng nó cãi vã, nhưng giờ phút này lại chỉ như một bộ phim truyền hình.

cô vợ lén có thai của tổng giám đốc