co gai nho map map trong sinh

Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh (Lạc Vân Phi) Chương 4 : Gặp lại: Mưa, cơn mưa đầu mùa xuân đã bắt đầu rơi.Nhưng dường như uy lực của tiếng chuông tan trường vẫn bình thường, tiếng chuông vừa dứt thì học sinh lại ùa ra kín cả sân trường Lam Sơn.Lạc Mẫn cũng trong hàng học sinh đang chen chúc đi về kia Frau Will Sich Nicht Mehr Treffen. Hôm nay đã là ngày thi cuối của Lạc Mẫn. Do năm nay thi đại học cùng tốt nghiệp được gộp chung lại, nên cũng nhiều vất vả. Ngày hôm nay 05/07 cũng là ngày sinh của cô. Lúc trước cô đã dùng ngày này làm ngày cô ghi nhớ suốt đời, đó là trở thành một người phụ nữ thực sự, trao sự trinh trắng của mình cho Nguyễn Trọng Nam. Nhớ lại cô còn thầm cảm thấy mình ngốc nghếch…Đem thứ quý giá nhất của đời người con gái, đặt vào tay một tên đàn ông không yêu mình. Không xứng đáng!!! Từ ngày hôm đó cô cho hắn một nắm bột ớt vào mặt thì thật sự hắn đã không muốn gặp lại cô nữa! Việc làm ở nhà hắn cô cũng nghỉ nốt, thay vào đó cô tiếp tục làm việc cho quán cà phê từ trước đến giờ. Cuộc sống đã thực sự trở lại với cô, một cuộc sống nhiều màu sắc thú vị, không có bóng đêm u tối của Nguyễn Trọng Nam… Người đàn ông bá đạo và đáng sợ! Nói thật nếu biết lúc trước cứu hắn để rồi đổi thay cả vận mệnh, để rồi dây dưa đến mức cô phải làm dữ đến mức như vậy, chắc hẳn cô cũng chỉ gọi điện cho cảnh sát rồi…Nhưng thôi, mọi việc cũng đã qua rồi…Mà nghĩ lại càng buồn cười, phương pháp Trình Anh bảo cô đối phó với những kẻ biến thái cũng hài hước thật! Nhưng cũng thật hiệu quả!Ánh mắt Lạc Mẫn như biết cười, trông cô thoải mái mặc dù những ngày ôn thi cô cũng chưa nghỉ một ngày nghỉ làm ở quán! Tới sớm cô còn được chị chủ quán bảo ôn thi đi, chị bán cho, tới lúc tối còn được nhiều khách hàng phản hồi tốt nên cuối tuần còn được một ly trà sữa mật ong yêu thích! Nhưng kết quả lại thật sự khá tốt. Nếu cô muốn xin vào một trường đại học quốc gia khoa giáo viên thì không phải là khó! Còn giấc mộng du học chắc cô cũng phải chờ tới lúc bước vào giảng đường sao Lạc Mẫn cô cứ cảm thấy từ ngày chia tay hắn tuy cô cố gắng thoải mái cả người, nhưng vẫn luôn có cảm giác sợ lo, đã vậy còn thấy như có ai đó đang theo dõi mình nữa chứ?! Chắc có lẽ sự ám ảnh của người đàn ông này qua hai kiếp không hề nhẹ! Đáng sợ nhất có lẽ vẫn là lúc đụng mặt nhau trong trường. Hắn cứ nhìn cô chằm chằm, dù là sau lớp kính nhưng cô vẫn cảm giác được xương sống mình nó đang rợn lên từng hồi!!! Thậm chí khi đi ký tên sổ đầu bài môn ngoại ngữ cô phải nhờ mấy bạn nam trong lớp hoặc ai khác chẳng hạn. Miễn không là cô!!!Cảm giác ấy của Lạc Mẫn hoàn toàn không sai, vì mỗi ngày ở phía xa đều có một người đàn ông trong xe nhìn cô trong lúc cô đang làm việc ở quán. Ánh mắt ấy càng ngày càng bùng cháy như ngọn lửa đỏ mỗi ngày, còn bùng cháy vì hận hay vì yêu thì nào ai biết được!?-Này! Người đẹp, thi được không mà cứ đơ như cây cơ, biểu hiện như bị ai hớp hồn vậy hở?!Trình Anh vừa đập vào vai Lạc Mẫn một cái liền quàng tay qua bờ vai tròn của cô cười tươi như hoa. -Làm gì có ba, cậu giỏi nhất là đoán mò!Trình Anh chề môi cười vui, xong cô bé nhanh nhẹn lấy trong cặp táp ra cái đề thi môn lịch sử hôm nay, hỏi Lạc Mẫn hết câu này đến câu khác! Vì dù sao Lạc Mẫn cũng siêng học lắm nha, môn nào mà cần học bài thì Mẫn nhà ta có thể nói xếp thứ hai chẳng đứa nào dám nói mình đứng nhất!Nhưng còn môn sinh học thì chưa chắc nha, Lạc Mẫn cảm thấy môn này Trình Anh giỏi hơn, cô đã được vào đội tuyển của trường mà. Lạc Mẫn chưa kịp mở miệng hỏi thì chiếc xe đạp đã dừng lại trước mặt cả hai. Quay mặt lên nhìn chẳng ai khác ngoài Trương Ngũ. Trùng hợp là kỳ này hơn mười người trong lớp cô thi chung trường, ở gần trung tâm thành phố Bạch giống gì mà dai như đĩa?!-Ảnh hưởng tới cậu hả, bà chằn?!Trình Anh cười rồi lấy xấp tài liệu đập vào xe của Trương Ngũ, không quên đá cho con ngựa này một cái. Nhưng Trương Ngũ nhanh hơn làm Trình Anh suýt té. Lạc Mẫn bèn đánh vào vai Trương Ngũ, gương mặt vì sặc cười trông hơi vặn vẹo làm hai má mủm mỉm lộ rõ-Sao cậu lại ức hiếp con gái người ta?!Trương Ngũ hếch mũi, trong đầu thì thấy chả xem Trình Anh là con gái tý nào. Có đứa con gái nào mà đánh con trai người ta bầm mặt không?! Ai cũng bảo cô ta chỉ được hình dáng bạch tuyết thôi, chứ bản tính thì y chang như bà Simla!!! Cậu chỉ thích ai hiền lành, đáng yêu như Lạc Mẫn Anh không quan tâm, thằng nhóc này tuyệt không thuận mắt cô, nói chung cô không thuận mắt tất cả thằng con trai cô gặp. Cô chỉ thích chơi với những bạn nữ dễ thương, tốt tính lại hiểu biết nhiều như Lạc Mẫn thôi! Nói tóm lại, cả hai chỉ thích Lạc Mẫn thôi!!!Trình Anh nhìn cái cặp to đùng của Trương Ngũ hôm nay mới lật đật kéo cái điện thoại di động trong ba lô ra. Ahh!!! Cô nhớ rồi!!! Hôm nay sinh nhật bé mập Lạc Mẫn, quà cô đã chuẩn bị nửa tháng trước khi bước vào giai đoạn ôn thi quyết liệt. Cô phải về lấy mới được. Nhưng trước hết phải dặn hai đứa này cái ra quán nha, kỳ này là Mẫn phải đãi tụi này đó nha!_ Trình Anh nháy mắt trông vô cùng tinh Mẫn cười rộ lên, có lẽ đã đến lúc cô thật sự thoải mái rồi. Thi cũng đã xong, giờ phải có những kỷ niệm thật đẹp để có cái lên giảng đường mà khoe chứ! Cô nháy mắt trông thật tinh nghịch, làm tay ra dấu “Ok” với Trình rồi tiếp sau đó là những cuộc trò chuyện dài và vui của cả ba người, chủ yếu là xoay quanh về đề thi mấy ngày nay. Nhưng nói chung người bị đè ra hỏi nhiều nhất chính là Lạc Mẫn.…Tại quán gà rán KFCChiếc đùi gà của Trình Anh và Trương Ngũ thì gần hết, còn Lạc Mẫn nhà ta thì sạch trơn! Cô còn đáng yêu liếm liếm môi nhìn vào thực đơn, nhưng biết là túi tiền mình không cho phép nên đành cười hì hì, che giấu vẻ ngại ngùng vì thái độ ham ăn quá mức của mình. Nói thật, lúc trước xuôi mình theo chồng, ăn những món này đối với cô đều là vật ngon món lạ, sống lại thì vẫn là học sinh. Nơi đây cũng khá xa xỉ đi!Trình Anh cười cười, chân dưới ghế đá Trương Ngũ, ra hiệu!!! Rồi cả hai cùng nhau đem một cái bánh kem đặt dưới chiếc ghế đối diện lên, làm Lạc Mẫn mở to cả hai mắt. Chiếc bánh trang trí vô cùng xinh xắn với tên của cô cùng với những quả mứt trái cây thành hình con mèo mập mạp. Trông cưng vô cùng!Sau đó là hai món quà của Trình Anh và Trương Ngũ. Một quả cầu tuyết xinh xinh có kim tuyến rơi lã chã trông vô cùng mơ mộng. Đấy là món quà của Trình Anh. Còn Trương Ngũ thì thực tế hơn. Cậu tặng cô cả một một cái ba lô có con gấu to đùng ở trên, nhìn có phần hơi ngây ngô. Nhưng vô cùng đáng yêu. Cũng vì món quà này mà Trình Anh được một phen cười vỡ bụng. Rồi cả hai cũng ngưng cười mà chính thức chúc mừng Lạc nay là sinh nhật cậu, hãy cầu nguyện đi!-Đúng đó! _ Trương Ngũ ít nói như vậy cũng tán Mẫn cười nghẹn trong nước mắt! Hôm nay cô thật hạnh phúc quá đi! Cảm giác được ăn bánh sinh nhật, được cầu nguyện trong không khí ấm áp này cô đã chờ đến lúc nhắm mắt vẫn không có. Lần này cô không thể bỏ lỡ được. Ước nguyện xong cô cũng phải nếm thử hương vị béo ngậy của bánh kem, vị ngọt của sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì có những người bạn tốt và hạnh phúc vì bản thân đã bước qua tuổi quán gà rán đông, họ chỉ ngồi được một bên, tiếng ồn xung quanh rất lớn, dù có cố gắng tập trung đi nữa, nó vẫn len lỏi vào tai người nghe. Trong không gian nhiều tạp âm như vậy nhưng Lạc Mẫn không quan tâm. Cô chỉ cần vẽ nên những giấc mơ cho một sinh nhật an lành, vui vẻ là trời ơi, ông cho con sống lại xem như là đã quá ưu ái cho con rồi. Nay con xin ông cho con tham lam một lần nữa trong ngày sinh của mình. Điều thứ nhất, con ước ba người chúng con sẽ đậu được đại học trong kỳ thi tuyển vừa rồi. Điều thứ hai, con ước cho gia đình con mọi người luôn hòa thuận, vui vẻ, và mạnh khỏe. Điều thứ ba con xin ước cho bản thân mình không bao giờ phải dính lấy ba chữ…Reng! Reng! Chưa kịp nói xong lời trong lòng thì tiếng chuông điện thoại đã nhanh hơn cắt ngang lời nguyện cầu của cô. Lạc Mẫn cười cười xấu hổ, gãi đầu. Trương Ngũ lặng im còn Trình Anh thì ra dấu “Cậu bắt máy đi!”Vừa bắt máy đầu dây bên kia đã là tiếng khóc. Mà tiếng khóc này không ai xa lạ, đó chính là mẹ cô. Trong điện thoại mẹ cô nức nở theo từng nhịp thở hổn hển-Mẫn ơi… Con về nhà mau đi, được không con?! Ba con vừa bị người ta đánh đến nằm viện rồi....Còn nhà chúng ta cũng bị ngân hàng đến đòi tịch thu … Hức hức... Đã vậy còn có một đám lưu manh đến đập nát hết cửa hàng. Lạc Hy thì nó nghe tin cũng đã dùng dằn khóc lóc rồi lấy quần áo bỏ đi rồi!!! Lạc Mẫn, con về nhà đi, về với mẹ đi được không con!!! Mẹ khổ quá…. Hức hức!-Dạ, con về ngay!!Đây là những lời Lạc Mẫn cần nói, và cô cũng đã nói ra không cần nghĩ suy! Cô nghe xong cảm thấy đầu óc mình như quay cuồng. Cha dượng dù luôn luôn bất công với cô, nhưng thật sự nếu không có ông cô cũng không có một mái nhà, không được đi học đến giờ này. Nói thật dù sao hiện giờ ông đối với cô cũng ân nhiều hơn oán, nên cô tuyệt đối không bỏ mặc được. Vả lại, mẹ cô nghe giọng dường như đã khóc hết nước mắt, cô phải quay về ngay!!! Câu nói và câu chuyện mẹ vừa nói thật sự làm Lạc Mẫn run lên hết cả người. Nhưng cô biết bây giờ điều cần thiết là trấn an mẹ cô trước!Nhìn gương mặt Lạc Mẫn tái nhợt sau khi ngắt máy, cả hai người đều đồng thanh hỏi cô có việc gì. Lạc Mẫn chỉ trả lời vội là nhà có chuyện rồi không suy nghĩ chuyện gì mà nhanh chóng bước ra khỏi cửa tiệm bắt xe ôm về nhà ngay!!! Trình Anh và Trương Ngũ lo lắng không sinh nhật chưa thổi, lời ước nguyện chưa xong, đây là vận mệnh hay cơ số?! Chắc chỉ có trời cao mới trả lời được…___Về đến nhà, cô thấy quả không ngoa với lời mẹ cô nói là mấy…Cửa sắt nhà cô bị người ta tạt nước sơn đỏ thành đường chéo, còn đống hành hóa trong tiệm cũng bị vứt, bị đập bể nát. Nhìn thê thảm nhất là mấy thùng mì gói mới cũng vỡ vụn ra ngoài. Bà con bu quanh rất đông, trong nhà chỉ có mẹ cô đang ngồi ôm mặt khóc nức Mẫn cảm giác ngực mình nhoi nhói. Rốt cuộc có ai trả lời cho cô biết là chuyện gì đang xảy ra không?!Cô rẽ đám đông đi vào và nói đã có cô rồi, bà con hãy về nhà. Cám ơn tất cả mọi người rồi Lạc Mẫn vội đóng cửa nhà lại, để tránh có chuyện gì đám côn đồ kia quay lại cô cũng có thời gian báo công an, và cũng để tránh miệng đời lắm chuyện gì vậy mẹ?! Tại sao ba con lại bị người ta đánh?! Tại sao ngân hàng lại đến đòi tịch thu nhà ta?! Lạc Mẫn bưng ra một cốc nước rồi sau đó kéo mẹ cô từ từ dậy, mới hỏi những thắc mắc trong lòng mình. Mẹ cô vẫn chưa hồi tỉnh. Bà run run khoảng mười lăm phút, nói trong nước mắt-Mẹ cũng không biết chuyện gì… Chỉ nghe họ nói cha con đã vay vốn ngân hàng mà chưa có tiền trả, nay đã là tháng thứ ba không có tiền trả lãi, nên bây giờ họ đến tịch thu như hợp đồng đã ký…. Còn đám chủ nợ kia thì bảo ba con lừa gạt họ, đưa cho họ hàng nhái, hàng giả gì đó, mà dám ăn lời cắt cổ! Sau đó họ nói những từ rất khó nghe rồi lao vào đánh cha con… Ban nãy mẹ đã đưa ông ấy vào bệnh viện rồi. Lạc Hy mẹ có điện nhưng nó vừa nghe đã la hét rồi mất tăm…Bà nói mà nước mắt lưng theo từng lời, làm cho Lạc Mẫn không khỏi xót xa… Đây là mẹ cô mà, đây là người đã yêu thương cô mà. Nhìn bà khóc, lệ cô cũng khó nén!Lạc Mẫn cố gắng gạt nước mắt ra, hỏi tiếp-Mẹ có biết chúng ta nợ ngân hàng bao nhiêu không?! Và những món hàng mà bọn côn đồ nhắc đến là gì vậy mẹ?!-Mẹ cũng không biết, nhưng họ có để lại giấy đây… Hức… Còn những món hàng đó mẹ chỉ nghe loáng thoáng mà thôi… Hình như là gỗ, với đá …-Đá quý phải không mẹ!?!_ Lạc Mẫn vội cắt Đúng rồi, Lạc Mẫn… Mẹ cũng thật không ngờ ông ấy dám buôn bán cùng bọn người đó… Giờ ra nông nỗi này. Mẹ đã mấy lần khuyên can, nhà ta chỉ có căn nhà này là tài sản lớn nhất mà thôi. Bị tịch thu rồi, phải làm sao đây hả con… Hức hức! Đây là tài sản cả đời của mẹ và ba dượng con đổ mồ hôi nước mắt mà thành… Mà giờ… Mà ban nãy tiền viện mẹ còn không có nữa nên chỉ đành cho ông ấy nằm phòng chờ…Nói tới đây Lạc Mẫn bỗng nhớ đến Nguyễn Trọng Nam. Đám giấy tờ hôm đó có vẽ mấy loại đá như hồng ngọc, kim cương. Phải chăng đây chính là chúng?! Khốn kiếp!Trên cả phẫn hận chính là sự đau lòng! Cô biết gia đình cô thuộc dạng trung lưu mà thôi, nay sa cơ đến mức này chỉ sợ tiền để thuê một căn phòng nhỏ cũng là khó khăn. Cô biết mẹ đau và sợ cỡ nào, nên cũng không dám nói thêm lời nào tiêu Mẫn cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình mà nở nụ cười trấn an-Mẹ đừng lo… con có ít tiền để dành để ở con heo đất trên bàn học. Trong đó cũng khoảng hai hay ba triệu gì đó. Mẹ lấy cho ba nhập viện đi, rồi có gì mình nghĩ cách tiếp. Còn Lạc Hy mẹ đừng lo cho em ấy. Chắc nó còn nhỏ nên nghe xong hoảng sợ quá nên đi qua nhà lánh mặt vài ngày. Mà vậy cũng tốt. Giờ mẹ lên lấy tiền rồi đi đến bệnh viện đưa ba nhập viện đi. Con đi hỏi thăm một người bạn tý. Nhà bạn ấy cũng khá giả, giúp được gì cho chúng ta thì giúpNguyễn Trọng Nam!!! Tôi phải tìm anh hỏi cho rõ. Những vụ làm ăn này thì một người bình thường như Lạc Thổ Trọng làm sao có thể dính dáng đến được!!!!Lạc Mẫn vội vàng lên lầu kiếm lại sấp tài liệu hôm bữa, dặn dò mẹ vài câu, rồi lấy chiếc xe đạp đạp vội đến chung cư hắn ở, nhưng vừa đến thì bảo vệ đã nói Nguyễn tổng đã đi ra ngoài từ tối hôm qua rồi. Và ngài ấy có dặn nếu cô Mẫn muốn gặp thì đưa địa chỉ cho cô Mẫn nhìn địa chỉ trên đó mà mặt mày gần như tối lại. Đây chẳng phải là căn biệt thự ở gần vùng ngoại ô, mà nơi đó, là nơi cô và hắn đã cùng trải qua tình một đêm. Giờ Lạc Mẫn càng không muốn nhớ. Nhìn đến địa chỉ, lòng cô lại trầm xuống. Nhưng vì gia đình, cô không có lựa chọn thứ hai!…Nguyễn Trọng Nam ngồi giữa căn phòng, nhàn hạ nhìn đồng hồ treo tường. Trễ hơn hắn đoán đã ba mươi phút rồi. Nhìn khung cảnh xung quanh hôm nay, gương mặt lạnh lẽo lại nổi lên ý cười thâm sâu. Nơi này trang trí đẹp thật, còn có bánh kem mà Lạc Mẫn thích nhất nữa. Đêm nay, sẽ là một đêm dài, và là một đêm vui – buồn hỗn loạn…Vừa ngồi nhấm nháp ly rượu vang trên tay thì hắn nghe tiếng chuông cửa. Có lẽ đã đến. Nhìn lên tấm ảnh cô gái mủm mỉm đang cười lộ cả hàm răng trắng, tay còn cầm cây kem sầu riêng, vui vẻ nói cười, Nguyễn Trọng Nam nhếch Mẫn, em chạy không thoát khỏi bàn tay tôi đâu, càng không chạy khỏi hai chữ số mệnh đã vây hãm tôi và em! Trọn bộ Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Contents1 Thông tin truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh2 Danh sách chương Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh Thông tin truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh Bạn đang theo dõi truyen full hot nhat Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh của tác giả Lạc Vân Phi rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Dã Sử này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Thể loại Trùng sinh, nữ tiểu bạch , nam cường, cường thủ hào đoạt. Giới thiệu Có một thứ tình cảm tên là cố chấp, có một loại đàn ông mang tên là bạc tình. Dù cho bản thân có đánh đổi vì hắn bao nhiêu đi nữa thì đổi lại vẫn chỉ là ánh mắt lạnh lùng. Ba năm yêu hắn, thầy giáo của cô. Năm năm hôn nhân, cô học được chỉ có lạnh lùng đối xử, hờ hững để sống và đau khổ để làm vợ! Buông xuôi số mệnh, ông trời lại cho cô trở về năm mười sáu tuổi, khi cô và hắn chỉ còn đơn thuần là mối quan hệ thầy và trò. Cô thay đổi, cô lạnh nhạt, cô có người mình thích. Tưởng có thể bắt đầu lại một kiếp! Ai ngờ từ sau tai nạn lần đó, hắn dùng mọi thủ đoạn, từ dịu dàng, săn sóc cho đến ti bỉ, hạ lưu vẫn dây dưa không dứt! Từ khoá Đọc truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh full, chương 1, chương cuối. Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh review, Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh Danh sách chương Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Contents1 Giới thiệu Truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Các chương mới nhất2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh “cập nhật ngày 11/06/2023“ Trọn bộ Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh Full tập được cập nhật mới nhất ngày 11/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 11/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Thể loại Trùng sinh, nữ tiểu bạch , nam cường, cường thủ hào đoạt. Giới thiệu Có một thứ tình cảm tên là cố chấp, có một loại đàn ông mang tên là bạc tình. Dù cho bản thân có đánh đổi vì hắn bao nhiêu đi nữa thì đổi lại vẫn chỉ là ánh mắt lạnh lùng. Ba năm yêu hắn, thầy giáo của cô. Năm năm hôn nhân, cô học được chỉ có lạnh lùng đối xử, hờ hững để sống và đau khổ để làm vợ! Buông xuôi số mệnh, ông trời lại cho cô trở về năm mười sáu tuổi, khi cô và hắn chỉ còn đơn thuần là mối quan hệ thầy và trò. Cô thay đổi, cô lạnh nhạt, cô có người mình thích. Tưởng có thể bắt đầu lại một kiếp! Ai ngờ từ sau tai nạn lần đó, hắn dùng mọi thủ đoạn, từ dịu dàng, săn sóc cho đến ti bỉ, hạ lưu vẫn dây dưa không dứt! Các chương mới nhất Chương 52 Dằn mặt Danh sách chương Chương 1 Cuộc sống của Lạc Mẫn 1 Chương 2 Cuộc sống của Lạc Mẫn 2 Chương 3 Cuộc sống tuổi mười sáu Chương 4 Gặp lại Chương 5 Tớ thích cậu! Chương 6 Đêm mưa Chương 7 Cứu người Chương 8 Trùng sinh Chương 9 Mừng hụt Chương 10 Em có thích ai chưa? Chương 11 Nhìn thấy Chương 12 Bình yên trước cơn bão Chương 13 Ái muội Chương 14 Quyết định Chương 15 Làm chuyện khác Chương 16 Cái tát Chương 17 Chỉ mình em thôi, được không?! Chương 18 Hoảng loạn Chương 19 Cưỡng ép Chương 20 Chụp ảnh Chương 21 Xin lỗi Chương 22 Khó buông tay Chương 23 Phụ nữ là phải cưng chiều Chương 24 Con người khác của Nguyễn Trọng Nam Chương 25 Khủng bố Chương 26-1 Tác dụng của nước mắt Chương 26-2 Ngoại truyện Những mảnh vỡ trong tim Chương 27 Thổ lộ Chương 28 Không sao Chương 29 Dứt khoát Chương 30 Chương 31 Mưa trong lòng Chương 32 Tin dữ Chương 33 Gạt Chương 34 Ai đau hơn ai H Chương 35 Sợ Chương 36 “Hỏi” cưới Chương 37 Phá Chương 38 Vu quy Chương 39 Tân hôn Chương 40 Trần thiếu Chương 41 Chỉ cần em thay đổi anh cũng sẽ thay đổi Chương 42 Yêu em Chương 43 Sinh con Chương 44 Ngọt Chương 45 Đừng ghét anh nữa nhé, bà xã Chương 46 Ngọt 2 Chương 47 Bắt cóc Chương 48 Tôi cho anh cơ hội!!! Chương 49 Ngọt 3 Trọn bộ Truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh “cập nhật ngày 11/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment Đau! Đau rát vùng bụng! Đây là cảm giác của hắn lúc này!Cố gắng mở hai hàng mi nặng trịch ra nhưng dường như là việc khó khăn, chỉ sau khoảng hai ba lần cố gắng hắn mới mở được đôi mắt ra!Một màu trắng toát đập vào mắt Nguyễn Trọng Nam! Đây là đâu?! Không phải hắn đang ở công trường xây dựng sao?! Không lẽ do công trình có vấn đề nên hắn được nhân viên đưa vào đây?! Nhưng đây giống cảnh của thành phố Bạch Trì, còn hắn đang ở Las Vegas mà !Mà đau nhất trên cơ thể hắn không phải là đầu sao?! Sao bây giờ đau nhất của hắn lại là vùng bụng?!Dùng tay giở áo bệnh nhân ra, quả nhiên là vùng bụng được băng bó lại nhiều lớp vải, nhưng vẫn có một chút máu lộ ra, chứng tỏ vết thương này không hề nhẹ!Hắn vội vàng sờ lên cổ, đâu rồi?! Chiếc đồng hồ có hình vợ cùng tro cốt của cô đâu?! Đâu rồi!? Hẳn nhân viên của hắn biết đây là vật bất ly thân của hắn, ai đụng vào chắc chắn không yên!Hắn vội vàng đeo dép lê đặt dưới giường vào, tìm y tá gần nhất hỏi-Cô ơi, ban nãy có ai tháo đồng hồ trên cổ tôi ra không?!-Không, chúng tôi không thấy đồng hồ gì cả, chúng tôi chỉ thay cho anh bộ quần áo bệnh nhân thôi! Còn xe và tiền bạc của anh thì vẫn giữ nguyên, do cô gái bên ngoài giữ!Cảm thấy đúng là quá kỳ lạ! Hắn không khỏi mở miệng hỏi thêm-Cô ơi, cho tôi hỏi tý tôi đang ở đâu đây?! Và bây giờ là ngày mấy, tháng mấy?!Thấy một anh chàng điển trai nhưng lại hỏi những câu vớ vẩn như vậy cô y tá kia không khỏi bật cười-Anh đang ở bệnh viện Bạch Trì. Hôm nay là thứ bảy, ngày 16/08/2015!2015! 2015! Chẳng phải là mười lăm năm trước hay sao?! Chẳng phải lúc này hắn còn là thầy giáo đang công tác ở trường trung học phổ thông chuyên Lam Sơn sao?!Và điều quan trọng là đây chẳng phải là thời gian vợ hắn, Lạc Mẫn vẫn còn sống sao?! Vậy là … hắn trở lại mười lăm năm trước!Nghĩ đến đây, khóe môi hắn cong lên một độ cong thấy rõ, hay nói đúng hơn hắn cười tươi đến nỗi cô y tá đứng bên cạnh cũng cảm thấy hắn cực kỳ ấm “cô gái” đưa hắn đến đây là ai?! Hắn muốn gặp cô ấy ngay!Vội hỏi đường đến phòng hồi sức, tâm trạng của hắn thật sự vừa vui mừng, vừa hồi hộp! Đã bao nhiêu năm hắn chưa bao giờ biết đến niềm vui là gì rồi! Mười năm, mười năm hắn chờ một người, mười năm hắn dùng để chuộc lại lỗi lầm năm xưa! Nhưng hôm nay, không lẽ ông trời đã nghe lời thỉnh cầu của hắn! Đúng ra hắn nghĩ bản thân đang mơ, nghĩ là bản thân do uống quá nhiều thuốc ổn định tâm thần mà sinh ra ảo giác, nhưng cái đau ở vết thương, cái bỏng rát của cơ thể hắn do da thịt bị khâu lại nhắc nhở hắn đây là sự thật… Đây là hắn được … trọng sinh! Hắn được trọng sinh!Hắn quả nhiên thấy lại hình bóng năm hắn! Đúng rồi, đúng là Lạc Mẫn mà! Đúng là em rồi!Hắn chạy vội đến chiếc giường có một thân thể tròn trĩnh đang cuộn mình lại! Nhưng đến rồi bỗng bàn tay hắn bỗng run khi đứng trước Lạc Mẫn. Bàn tay to nắm chặt rồi lại buông ra, cứ như thế gần chục lần hắn vẫn không dám đụng vào người cùng hắn vẫn không thoát được khao khát sờ nhẹ lên mái tóc được buộc lại lỏng lẻo che đi khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu!Anh biết, kiếp trước là anh ngu! Là anh có mắt không có tròng mới thương tổn em, mới đi ngoại tình cùng người khác! Lúc ấy anh chỉ cảm thấy bản thân mình mới là kẻ đáng thương, vì dù sao bản thân vẻ ngoài cũng được xem là điển trai thêm gia sản của hắn cũng thuộc dạng giàu có nức tiếng trong nước. Nhưng lại bị ép phải lấy một bà vợ mập mạp, chẳng có điểm gì ưu tú hơn người, hắn cảm thấy thật là mất mặt! Trả thù cô, hắn chẳng buồn để ý đến hai chữ “hôn nhân”, vì dù sao hắn cũng đâu phải là loại người coi trọng mấy cái thứ khuôn phép lễ nghi ấy!Nhưng khi Lạc Mẫn bị tai nạn mất đi, lòng hắn bỗng dưng cảm thấy thật trống vắng! Càng đau hơn khi hắn biết cô vì hắn đã mang bào thai hai tháng! Phải chi lúc ấy hắn đuổi theo… Phải chi lúc ấy hắn bỏ cô thư ký xinh đẹp kia ra để chạy theo vợ… Dù không dỗ dành, ngọt ngào thì chắc hẳn Lạc Mẫn đã không tuyệt vọng đến mức bỏ đi giữa trời đem giông bão!Cô mất đi, hắn một giọt nước mắt cũng rơi không nổi! Vì sao ư?! Vì trái tim hắn thật sự đã chết lặng đi tự lúc nào rồi! Khốn nạn thay, lúc này hắn mới nhận ra hắn yêu cô! Hắn yêu gương mặt tròn trĩnh cười thật đẹp dưới ánh mặt trời khi tiễn hắn đi làm! Hắn yêu cả thân hình nộn nộn thịt đầy vòng tay hắn! Hắn yêu cả những hành động thục nữ, thiện lương của cô! Thì ra hắn yêu cả con người Lạc Mẫn! Hắn thật sự đã quá yêu cô! Dường như hai tiếng “Lạc Mẫn” đã ăn sâu vào tâm trí hắn một cách vô thức!Hắn không buồn về nhà! Vì về nhà là hình bóng cô lại lẩn quẩn trong tâm trí hắn! Vì về nhà là hắn lại muốn chết quách đi cho xong! Sao hắn lại có thể khốn nạn như thế chứ?!Lúc ấy, hắn mới nhận ra, không phải là Lạc Mẫn không xứng với hắn mà là hắn không xứng với cô! Hắn thật sự là một thằng tồi! Một thằng đàn ông ích kỷ! Có ngọc quý trong tay mà chỉ biết đi ấp ôm loài hoa dại! Hắn đúng là ngu muội!Sau đó gần như vì đứa con của hắn và Lạc Hy, hắn phải tiếp tục sống, nhưng hắn tuyệt không rước cô ta vào cửa! Vì trên đời này người vợ của hắn – Nguyễn Trọng Nam danh chính ngôn thuận chỉ một mình Lạc Mẫn mà thôi! Sống vì cha mẹ hắn, sống vì con trai hắn, sống vì trách nhiệm! Nhưng sống còn khó chịu hơn là chết! Vì trái tim của hắn dường như không còn đập nữa. Hắn sống mỗi ngày chỉ vì công việc, vì tương lai con hắn, vì sự kỳ vọng của cha hắn!Hắn nhớ Lạc Mẫn, nhưng cô chẳng để lại gì cho hắn cả, trừ một tấm ảnh trên bàn thờ… Còn chứ, cô để lại cho hắn tro cốt của cô! Hắn đã đem một phần tro cốt bỏ vào trong một chiếc đồng hồ quả quýt nhỏ, cùng với tấm hình tươi cười của cô! Dường như hắn coi trọng chiếc đồng hồ đặc chế ấy hơn cả mạng sống của mình…Nhưng giờ cô đang ở trước mặt hắn, vẫn nét mặt như xưa, vẫn thanh tú đáng yêu như ngày nào! Thật sự làm hắn không kiềm chế nổi mà muốn rước ngay cô về nhà!Nhưng không thể vội! vì lúc này cô vẫn chỉ là một cô bé 17 tuổi và điều quan trọng là lúc này cô đang yêu hắn tha thiết!Ông trời xem như còn thương hắn! Xem như mười năm chờ đợi, thủy chung của hắn cũng đã không uổng phí! Đã cho hắn trở về ngày vợ hắn còn yêu hắn say đắm!Nghĩ vậy, hắn cảm thấy nhẹ lòng. Lúc này, hắn chỉ cần chờ đợi bà xã nhỏ của hắn đeo bám hắn, kiếp này hắn sẽ ngoan ngoãn theo cô. Chỉ chờ đến sinh nhật 18 tuổi của cô, cô sẽ lại như xưa lôi kéo hắn lên giường! Lần này hắn sẽ hai tay dâng bản thân lên mặc Lạc Mẫn “chà đạp”, còn phối hợp nhuần nhuyễn làm cho gạo nấu thành cơm, chính thức rước cô vào Nguyễn gia, sẽ yêu thương cô cho tới già!Nhưng bây giờ vẫn là nên chờ cá cắn câu, vội vã quá e là hóa vụng! Nên hắn chỉ cúi đầu hôn nhẹ nhàng lên đôi má bầu bĩnh đang ngủ say kia! Hôn xong một bên má còn cảm thấy dường như chưa đủ, vội hôn bên má còn lại rồi đi nhanh về giường trên giường bệnh hắn nhẹ nhàng sờ lại lên đôi môi mỏng đang không thể khép lại kia! Da thịt ấm nóng, trơn mịn kia thật sự là của vợ hắn! Cả mùi hương sữa tắm đó cũng chẳng có gì thay đổi!Mười năm rồi! Hắn chờ đã mười năm rồi, hắn mới có thể có được cảm giác chân thật này! Thật sự hắn gấp đến độ muốn ẵm cô về nhà ngay, rồi đem giấu trong nhà, ngày nào cũng tha hồ lăn qua lộn lại cho đỡ nhung chán nhớ!Nghĩ đến tương lai tươi đẹp phía trước cùng bà xã mủm mỉm, đáng yêu hắn chìm vào giấc ngủ tự lúc nào! Một giấc ngủ đúng nghĩa sau mười năm dài dằng dặc, một giấc ngủ yên bình không có những cơn ác mộng vây quanh và gương mặt điển trai không che giấu nổi niềm hạnh phúc ngay cả khia đã chìm vào mộng!Nhưng thật sự mọi việc có đơn giản như Nguyễn Trọng Nam nghĩ?! Lòng hắn vẫn như xưa nhưng lòng của Lạc Mẫn có còn như xưa?!Chắc chỉ có thời gian và số mệnh mới có thể giúp hai con người này trả lời những câu hỏi trong tương lai! Nguyễn Trọng Nam dùng cánh tay dứt khoát tách hai cái đùi to trắng mịn đang cố khép lại kia của Lạc Mẫn rồi bấm máy liên tục vào nơi kín đáo, bàn tay xấu xa còn vén chiếc quần nhỏ trắng tinh khiết để chụp nơi mềm mại nhất của Lạc Mẫn xấu hổ vô cùng, cái đùi cố gắng khép chặt lại nhưng không chống lại nổi sức hắn, chỉ biết cố gắng vùng tay che đi nơi tư mật. Cô yếu ớt nói-Tha… Tha cho em đi. Em không dám… Em không dám nói dối nữa… Hu hu!Chụp cô từ mọi góc cạnh, làm nước mắt trên mặt Lạc Mẫn thi nhau chảy dài xuống. Cánh tay trắng do giãy dụa quá mức mà sướt da rướm cười giờ em mới biết sợ sao, Lạc Mẫn?!Hắn bỗng làm giọng như nhớ ra chuyện gì, cười nhếch môi nói-Tý nữa thì quên, để tiện cho em kiện tôi, thì tôi nên có mặt trong mấy bức ảnh này chứ, đúng không?!-Không!!!... Đừng mà!Nói rồi, hắn lập tức cuối người xuống, cắn một cái rõ đau trên ngực Lạc Mẫn rồi dùng điện thoại chụp lại, còn đưa cho Lạc Mẫn Mẫn lúc này đã biết thế nào là cầm thú! Người đàn ông trước mắt cô này chính xác là cầm thú! Là kẻ tiểu nhân đê tiện vô liêm sỉ! Nói chụp hắn nhưng chính xác chỉ thấy mái tóc đàn ông. Gương mặt hắn mờ mờ ảo ảo, cô mà xách đi kiện có nước chỉ có mình cô thiệt thôi!Kiếp trước rõ ràng là cô chưa hiểu hết hắn mà! Lúc này có khóc có năn nỉ thế nào hắn vẫn không chút buông tha cho khi chụp hàng loạt hình biến thái kia xong, hắn mới chậm chạp gỡ bỏ trói buộc ở tay Lạc bản năng Lạc Mẫn vừa thoát được liền bò bò chạy xuống góc giường, bò được xuống dưới gầm gường nhưng bị Nguyễn Trọng Nam nắm lấy cổ chân, cười tà mị rồi lôi cô ra. Nguyễn Trọng Nam đè lên từ phía sau của cô, toàn bộ cơ thể cứng rắn của hắn cứ liên tục cọ qua cọ lại làm cho cô khóc càng ngày cảm thảm hơn! Nhưng hắn vẫn cười đê tiện-Thì ra em thích tư thế này?! Thật hoang dã, trùng hợp tôi cũng thích Em không có! Em không có mà! Hu hu!Hắn xoay gương mặt lấm lem nước mắt của Lạc Mẫn lại, nhìn cô khóc hắn không đặng mà quay xuống nếm thử vị nước mắt Mặn chát! Làm lòng hắn ẩn ẩn đau…“Em hứa không đi gặp Trương Ngũ nữa!... Hức… Hức…”, “Em… Em thích anh nhất! Đừng mà…Hu hu! … Đừng chạm… Đừng!!! Đừng đụng nơi đó!!! Ah…”. Hắn biết cô chỉ quá sợ mà hứa thôi, sợ hắn thật sự đâm xuyên qua người cô, ép cô không có đường chẳng hiểu sao bây giờ chỉ cần nghe giọng nói của cô, nhỏ nhỏ lại êm tai như chú mèo con nhỏ thì dù chuyện gì hắn cũng sẽ nghĩ cho cô cả! Hắn chỉ sợ tương lai càng lớn tuổi càng yêu chết cái điệu bộ đáng yêu đấy của cô gái nằm dưới thân này thô!Nhìn cô khóc lóc thảm thiết, ai nói hắn không đau không xót! Nhưng đành cứng rắn để cho cô sau này không dám vứt bỏ hắn thôi! Nhìn lên cổ tay ai sưng đỏ, hắn không đặng lòng mà đã đưa tay ra gỡ bỏ lúc nào chẳng dè chú thỏ mập nhát gan này lại tìm đường bỏ chạy cơ đấy! Để hắn bắt được rồi!Nhìn đôi môi thở hổn hển, Nguyễn Trọng Nam cúi người hôn xuống. Nụ hôn không cuồng dã như hôm trước mà là nhẹ nhàng, là quấn quýt là say mê. Hắn chỉ dùng lưỡi viền quanh khóe môi Lạc Mẫn rồi sau đó ấn nhẹ vào bờ môi căng mọng đang định thốt ra lời nào đó. Sau đó khẽ khàng buông Lạc Mẫn ra, liếm quanh môi mình, rồi chằm chằm nhìn vào gương mặt vương lệ kia. Nhịn không được mà đưa tay vuốt lại mái tóc rối tung của nói bằng cái giọng trầm khàn thường ngày, nhưng trong đầu Lạc Mẫn lúc này giọng hắn chẳng khác gì quỷ dữ-Em ngoan, tôi hôm nay không đi vào em! Nhưng em cũng phải giúp tôi ra chứ! Tôi khó chịu lắm… Ah…“Không đi vào! Không đi vào!”. Đến khi Lạc Mẫn tiêu hóa được những từ này thì cảm thấy có một đôi tay to lớn đang ép mông mình lại!Đến khi trên hai cánh mông căng tròn của ai xuất hiện những dòng dịch trắng sữa hắn mới thỏa mãn gầm lên, nằm úp sấp trên người cô đôi phút, rồi mới xoay người đứng dậy lấy khăn giấy lau sạch sẽ cho cô bé nằm thở hồng hộc, chỉ nằm thút thít kia thôi!Hắn nhìn cô lạnh lùng phun ra từng chữ-Em còn nằm đây thử thách xem tôi dám đụng em không à?!Lạc Mẫn nghe vậy liền bật dậy, vội lôi đống quần áo lộn xộng che kín thân mình rồi quay sang nói với hắn-Thầy…Ra đi! Em muốn thay đồ… Hức Hức!Hắn chỉ “hừ” rồi quay lưng ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại!___Đối với Lạc Mẫn lúc này, thức ăn có ngon đến cách mấy cũng nuốt không vô. Nhưng quay sang người đàn ông ngồi đối diện, cô bỗng nhớ hành động điên cuồng ban nãy của hắn! Bản thân cô không biết từ đây làm sao để đối diện hắn!Còn hắn đích thị là một tên gian xảo! Ban nãy trong phòng cô chỉ sợ hắn thật sự cưỡng đoạt cô!Quay phắt lưng đi hắn lại là người đàn ông tao nhã, lịch sự. Còn từ tốn mà gắp cho cô miếng thịt chiên đươm mỡ hay là cắt cho cô một khoanh khổ qua dồn thịt. Nhưng hầu như gương mặt vợ anh đều không vui hết!Nói chung hắn biết hành động ban nãy với cô bé mới lớn như Lạc Mẫn là kích động nặng nề! Nhưng ai bảo cô cứ luôn miệng nói không thích hắn! Hắn thật sự chỉ muốn hù dọa cô thôi, nhưng giờ thỏa mãn rồi, tự thấy cần phải cho cô ăn cái giờ nắm đống hình đó trong tay thì với tính cách nhát gan của Lạc Mẫn sẽ có chạy đằng trời!Cô từ lúc bước ra phòng ăn thì chỉ biết cúi gằm mặt xuống! Cơm hắn cũng xúc, thức ăn cũng gắp, nhưng cô hồn vía như bay đi!Đã vậy còn hời hợt đến mức cầm đôi đũa cũng đánh rơi!Hắn liền đứng dậy định lấy cho cô chiếc đũa ngờ Lạc Mẫn tưởng hắn muốn vươn đến đụng đến người, cô vội vàng đứng phắt dậy, còn ôm chặt ngực mình, đôi mắt to đỏ hồng sụt sùi nhìn về phía Nguyễn Trọng cô như vậy tuy hắn thấy rất đáng yêu, nhưng không đành lòng nhìn trống ngực cô giã liên hồi đành cười cười nói với dáng vẻ nhân nhượng nhất có thể-Em ngồi xuống ăn cơm chết cô cũng không quên lời trong lúc hoảng sợ, sợ hắn xâm phạm, sợ hắn tung hình đó lên mạng! Hắn không sợ nhưng cô sợ!!! Hắn còn dám chụp cả gương mặt lúc… lúc… Hu hu! Đúng là đồ dâm đãng, xấu xa mà!Thấy trong mắt cô toàn hoang mang, hoảng loạn, còn gương mặt thì đỏ hồng, hắn cũng thở dài!Bèn đứng dậy kéo tay cô, cô run run nhưng không dám đẩy ra như trước ngồi ăn đi! Tôi hứa, sẽ không đụng em nữa!Vài năm nữa thôi, hắn sẽ cho cô biết thế nào là chân chính “đụng”! Nhưng bây giờ tuy hù nhưng cô đã sợ như vậy. Đúng là cô nàng nhát gan! Hèn gì kiếp trước bị hết người này đến người khác ức hiếp! Nhưng kiếp này hắn xác định đừng ai hòng chạm vào viên cầu nhỏ mềm mềm, mịn mịn này của hắn. Và đương nhiên, chỉ có hắn có cái đặc quyền ức hiếp cô đi, vì hắn sẽ là người đàn ông duy nhất của cô. Và cô cũng vậy, người phụ nữ cuối cùng của hắn!Rốt cuộc hắn lôi kéo được Lạc Mẫn lên ghế, nhưng cơm thì cô cứ không chịu cho lên miệng!Hắn nhìn Lạc Mẫn rồi nở nụ cười quái dị, sau đó lôi chiếc điện thoại ban nãy ra, lướt vài cái rồi nói-Bác Lạc à, hôm nay cháu và Lạc Mẫn đã xảy ra quan hệ! Cháu muốn cô ấy dọn đến nhà cháu! Tương lai cháu sẽ cưới cô ấy!... Dạ! Được!Hồn vía Lạc Mẫn lúc này như trở về thể xác. Bàn chân không do dự mà chạy qua phía hắn, không nói không rằng mà giật chiếc điện thoại của hắn, nhưng thất bại. Đôi mắt đỏ lự chực chờ khóc tiếp!Giọng cô nghẹn ngào đứt quãng-Sao thầy ác vậy?! Em có làm gì sai đâu?! Em rõ ràng đã không trêu chọc gì thầy mà!!! Sao thầy có thể nói thế với cha dượng em!!! Ông ấy sẽ đánh em chết!!! Sao thầy ác vậy!!!Không biết dũng khí đâu mà cô nhào tới giật tiếp, còn đánh hắn lia cô có chút phản ứng lại hắn mới cười khẽ, quơ quơ chiếc điện thoại trước mặt cô!Trống không?!Đầu óc Lạc Mẫn lập tức hoạt động! Hắn lại gạt cô!!Thấy cô dở khóc dở cười như vậy, hắn cũng chỉ biết đầu Lạc Mẫn thấy hắn cười tươi! Nói thật gỡ bỏ lớp mác lạnh lùng, khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng tinh, phối cùng quần tây đen, trông hắn chẳng khác gì nam sinh trung học phổ thông như cô!Hắn cười tươi, gò má lộ ra đồng điếu lúc ẩn lúc hiện, tiếng cười giòn tan làm cho Lạc Mẫn tý nữa thì quên người đàn ông trước mắt này đê tiện đến mức nào!Nhưng nụ cười này bây giờ chẳng khác nào ác quỷ! Cô thu lại ánh mắt, ngồi lại bàn ăn, nhưng tâm để ăn cơm thì dường như không có. Nhìn cô vậy hắn cũng không định cứng rắn ép buộc nữa!Dường như nhớ ra cái gì Nguyễn Trọng Nam loay hoay vào trong, mở ti vi lớn lên. Màn hình bật lên tiếng nhạc vui tươi“Bạn thân ơi vui quá là vui, bao ước mơ cùng túi thần kỳ…”Doreamon!!!Lạc Mẫn vô thức quay sang màn hình, quả nhiên là chú mèo máy cô yêu thích vô cùng! Ước mơ của cô là có một gấu bông hình Doreamon đó! Cô thích lắm cơ!!!Nhưng … sao dừng rồi!Quay sang hung thần đang cầm điều chỉnh, Lạc Mẫn chỉ biết cúi đầu buồn bã nhìn bát ti vi lại tiếp tục bật Trọng Nam nói vẫn cái giọng lạnh nhạt-Em ăn cơm thì coi! Còn không thì tắt!Do nhà cô có một cái ti vi, thêm nữa là đặt dưới phòng khách. Cha dượng cô không xem thì cũng Lạc Hy xem. Lạc Mẫn cô thì làm gì có laptop mà xem, nhưng lúc chiếu ban chiều thì cô còn đi học mà! Nhưng cô rất thích đó!Dường như trước mắt chỉ còn có chú mèo máy đáng yêu, đôi môi nhỏ không trả lời, nhưng cánh tay mập mạp đã cầm đũa đút thức ăn vào miệng rồi!Thà rằng quay mình vào màn hình, xem nhân vật mình yêu thích, thu lại trong không gian bé chỉ có cô cùng chiếc ti vi đi! Vì dù sao cô cũng rất sợ, rất sợ phải đối mặt với người đàn ông này! Hắn ta biết hết về cô, có đủ khả năng khống chế mọi thứ của cô, chỉ có cô là không biết gì về hắn hết… Không hề biết…Thật sự ra đây là chiêu cuối của hắn! Nếu Lạc Mẫn không ăn chắc Nguyễn Trọng Nam hắn chỉ biết ngồi xuống rồi từ từ dỗ dành thôi!Hắn biết được điều này qua những vật dụng mà Lạc Mẫn sử dụng. Toàn là hình chú mèo máy này, lúc trước cũng vậy, căn phòng cô chuẩn bị cho đứa con của hai người cũng toàn là màu xanh biển đẹp mắt cùng với nhân vật hoạt hình này…Nhớ lại nhiều chuyện lúc trước, hắn cũng tự biết bản thân đã nợ người con gái nhỏ này rất nhiều! Nhưng tại sao hắn làm gì cô cũng né, cũng tránh, cũng luôn miệng kêu “không thích” còn thẳng tay quăng đồ hắn tặng nữa! Nên hôm nay là cô ép! Đúng!! Hắn không có lỗi!Dường như lặp lại điều đó cảm giác tội lỗi mới từ từ nhỏ đi trong Nguyễn Trọng cánh tay mập mạp giơ lên hiện rõ lằn do bị trói cùng giãy dụa mà đỏ ưng, còn có những chỗ thấy kỹ sẽ có chảy máu, đôi mắt to hướng về ti vi, cái miệng nhỏ đang ăn còn không ngừng chúm chím nuốt thức ăn…Hắn tự giác mà vào phòng lôi ra một tuýp kem mỡ, chờ cô ăn xong sẽ thoa cho cô rồi mới đưa Lạc Mẫn về đêm, Lạc Hy đi xuống nhà vệ sinh thì thấy đèn vẫn cửa thì chỉ nghe tiếng nước cùng tiếng nói khàn khàn của Lạc Mẫn-Chị đây… từ từ chị ra!Lạc Mẫn vừa bước ra quả thật hù Lạc Hy không nhỏ đi!Cả gương mặt mập mạp toàn nước, chẳng phân biệt được nước mắt hay nước tắm. Còn đôi mắt to nay càng to hơn do sưng đỏ lừ, chiếc mũi khịt khịt đỏ lự như vừa khóc xong, đôi môi cũng vừa đỏ vừa sưng! Còn quần áo ngủ hoạt hình thì lộn xộn, mặc dù trong ánh đèn mờ mờ Lạc Hy còn thấy vậy… Đầu cổ thì bù xù, trông rất dọa người trong đêm Hy cũng phải nuốt nước bọt, rồi nói nhanh với Lạc Mẫn-Chị nhìn ghê lắm đó, thôi em không xài nhà tắm nữa đâu!Nói rồi như sợ nhìn cô nữa mà bỏ chạy lên Mẫn cũng tắt đèn rồi bước từng bước ảm đạm trở về tới phòng cô mở cửa sổ ra cho gió khuya thổi lạnh cả người. Cô còn muốn thổi luôn cả những dơ bẩn của bản thân đi. Nhìn lại lằn tay hằn đỏ, cô lại tiếp tục rơi nước mắt…Nguyễn Trọng Nam, tại sao anh năm lần bảy lượt cứ xông vào cuộc sống của tôi!Kiếp trước hắn không cho cô dù là một ánh mắt tốt, còn bây giờ cô đã rời xa hắn thì hắn lại nhất quyết không tha!Nhớ lại trước khi cô vào nhà hắn còn kinh tởm nhắc nhở cô đừng quên những gì đã sao?! Tại sao chứ?! Cô và Trương Ngũ mới vừa bắt đầu không lẽ lại phải chịu kết thúc dưới bàn tay ác ma của hắn sao?! Cô không cam tâm! Thật sự không cam tâm mà…Hắt xì! Hắt xì!Lúc này nhìn kỹ vào điện thoại mới thấy hai cuộc gọi nhỡ kèm theo là hai tin tin nhắn “Có chuyện gì vậy Mẫn? Có thể nói cho tôi nghe không?”Trương Ngũ… Cậu đừng tốt với tôi như vậy nữa… Tôi là đứa nhát gan, một đứa hèn yếu, sợ mình sẽ không xứng với cậu đâu!Tin nhắn còn lại là của một số máy lạ đối với điện thoại nhưng vô cùng quen thuộc với cô – Lạc Mẫn vì nó là số máy của Nguyễn Trọng Nam!!!Bàn tay Lạc Mẫn run run nhấn vào nút “Xem” thì dòng chữ ngắn gọn hiện ra “Ngủ ngon, Mẫn!”Lạc Mẫn thẳng tay quăng cái điện thoại vào một góc!Đồ khốn nạn! Làm sao tôi ngủ ngon! Làm sao tôi không mơ về anh được!Nhưng không phải là mộng đẹp mà là ác mộng, những cơn ác mộng luôn thống trị bởi người đàn ông đáng sợ đó…Cảnh ban chiều cùng những tấm hình khốn kiếp đó cũng là cơn ác mộng kinh khủng đối với một người nhát gan như Lạc Mẫn mắt sưng đỏ dần dần nặng trĩu, chìm vào giấc ngủ nhưng tấm chăn còn chưa đắp lên nên cả thân người co vào một góc giường, gương mặt còn lấm tấm hai hàng nước chưa kịp mong bình minh ngày mai đừng tới, cô sợ lắm… Sợ phải đối mặt với Nguyễn Trọng Nam, sợ sẽ phải xa Tiểu Ngũ cũng như những ngày tháng yên bình hơn nửa năm qua… Cô sợ lắm mà…Không lẽ ông trời không thương cô sao?! Tại sao cho cô sống lại, còn cho cô không thoát khỏi vết xe đổ, là quen biết Nguyễn Trọng Nam, tại sao?! Tại sao chứ?! Cô đã ngoan lắm mà! Đã phấn đấu lắm mà…Dường như sự sợ hãi đó đã đem cô gái nhỏ chìm vào trong màn đêm, rồi lặng dần vào giấc ngủ yên tĩnh tự lúc nào.

co gai nho map map trong sinh